“Hãy là một cán bộ tốt!” Năm 1971 tôi là chính trị viên của một đại đội chốt giữ ở một cao điểm trên đường 9 Nam - Lào
Đó là lần trước nhất tôi được gặp và làm việc với Đại tướng. Đó là câu nói trở nên hành trang đi suốt cuộc thế của tôi cho đến hiện nay. Đó là lúc tình hình khẩn trương, thì người cấp trên khi giao nhiệm vụ cho cấp dưới thì cũng có một câu khích lệ để gác lại cái riêng tư, tập hợp làm nhiệm vụ.
Người cán bộ đánh được mà ra một thời gian thì ở trong kia rất khó khăn. Năm 1972 sau đó chúng tôi tham gia đương đầu ở Quảng Trị… cho đến phóng thích Sài Gòn, rồi đến năm tháng chiến đấu ở biên thuỳ.
Sư cô Thích Đàm Mận lặn lội hơn 300 km từ Hà Tĩnh đến Hà Nội để thắp hương cho Đại tướng Võ Nguyên Giáp ngày 9-10. # Của gia đình không? Tôi vắng ba năm đầu thì nhận được hai lá thư, từ năm 68 đến năm 74 là không có tin gì. Thiếu tướng LÊ MÃ LƯƠNG Lời dặn trước giờ ra trận Tháng 9-1974, Bộ Chính trị ra nghị quyết giải phóng miền Nam. Câu nói rất dung dị, ngắn gọn làm cho tôi vô cùng cảm động và luôn luôn nhắc mình thực hiện như lời dặn của Đại tướng.
Ông lại hỏi: Mười năm thì cậu đã được ra HN thăm gia đình được mấy lần? Tôi thưa trong chiến trận thì khẩn trương, thế nên dù rằng có chủ trương nhưng các đồng chí tư lệnh luôn động viên anh em cán bộ nối ở lại đấu tranh. Đánh nhau với giặc tôi chưa bao giờ run nhưng khi gặp Đại tướng - Tổng Tư lệnh thì người tôi như là run bắn.
Nên chúng tôi cũng rất vui vẻ vì nhiệm vụ. Trung tướng NGUYỄN QUỐC THƯỚC KIM THOA ghi. Tình hình lúc ấy khẩn trương lắm rồi, bên Tổng tư vấn bảo rằng sang nhận nhiệm vụ xong thì phải nhanh chóng trở về triển khai kế hoạch chiến dịch năm 1975 cho kịp.
Đại tướng trông rất là xúc động. Trợ lý của Đại tướng dặn tôi rằng anh tĩnh tâm, thời kì gặp Đại tướng không nhiều, anh nói thật là khái quát nếu Đại tướng hỏi và thế nói cho hết ý của mình.
Tôi thay mặt Bộ Tư lệnh chiến trường Tây Nguyên ra Hà Nội gặp trực tiếp Đại tướng Võ Nguyên Giáp để nhận mệnh lệnh. Thời gian của anh chắc chỉ khoảng 10 phút. Ông nói: 10 năm cậu hy sinh nhiều rồi thế thì lần này chũm vào nhận nhiệm vụ, thời kì không bao lâu nữa thì mình sẽ cho cậu ra ngoài này nghỉ dài hơi. Tôi đáp tuốt những ý Đại tướng đặt ra và thời kì thì cũng đã hết trong thời kì 10 phút.
Bác hỏi 10 năm có nhận được tin tưởng. Câu đầu tiên với tôi, Đại tướng hỏi: Cậu vào trận mạc được bao lăm năm rồi? Tôi ít rằng là tôi vào đến nay là tròn 10 năm. Ông bắt tay và chỉ ghế cho tôi ngồi và sau đó ông hỏi luôn về vừa qua đương đầu trong chiến dịch như thế nào, lính giữ chốt ra sao? Anh em bị thương và có những đồng chí hy sinh như thế nào, các đồng chí đã làm các chính sách cho chu đáo chưa?.
Ảnh: VIẾT THỊNH Trước khi chào Đại tướng, Đại tướng căn dặn tôi: “Hãy là một cán bộ tốt!”. Cái câu đó khiến tôi suy nghĩ rất nhiều. Bác Giáp vừa mới đi điều trị ở Liên Xô về, tình hình sức khỏe rất yếu, da rất xanh rớt.
Tôi vào gặp, cảm giác trước tiên của tôi là Đại tướng rất hiền hòa, rất dung dị, với một nụ cười và đôi mắt rất là sáng. Tôi cũng đã thực hiện tốt điều đó, trở thành một cán bộ tốt trước anh em và trước quân đội. Sau thắng lợi tôi được Bộ Tư lệnh chiến trận chiến dịch đưa về trên cơ quan và thật là bất ngờ là được gặp Đại tướng Võ Nguyên Giáp.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét