Được ghi lại hình ảnh của Đại tướng trong suốt 20 năm qua, tôi thấy Người anh cả của Quân đội quần chúng
Phạm Hương (Ghi). Trước sự ra đi của Đại tướng, sự mất mát và tiếc là điều không thể tránh khỏi với mỗi người dân Việt Nam. Đi tới đâu, Đại tướng đều hòa nhập rất nhanh với quần chúng. Với riêng cá nhân tôi, ngoài những xúc cảm như trên, tôi còn cảm thấy sự ra đi của Đại tướng trong mùa thu Hà Nội càng làm lòng người lắng lại với bao thương tiếc. Đặc biệt, sự ra đi của Đại tướng trong bối cảnh chiến tranh đã chấm dứt được hơn 30 năm, công cuộc đổi mới của giang san đang gặt hái được những thành tựu là một sự ra đi rất thảnh thơi.
Bức ảnh của Đại tướng Võ Nguyên Giáp do NSNA Trần Hồng chụp Đó là lần tôi đến gặp thư ký của Đại tướng để xin được chụp ảnh ông nhưng bị chối từ. # Việt Nam không khác nhiều với một người thường nhật. Từ đó, tôi đã bắt đầu sự nghiệp ghi lại chân dung Đại tướng bằng ảnh. Không phải lúc nào Đại tướng cũng cảm thấy ưng ý, thế nhưng, có những chốc lát tôi bắt kịp và khi ảnh rửa ra, Đại tướng cũng thấy bất ngờ “Chú chụp tớ lúc nào mà hay thế?”.
000 bức ảnh. Đi tới Quảng Bình, Đại tướng hỏi ngư dân “con cá chú đánh được có to không?”. Tôi cảm ơn trời ơi đất hỡi đã cho tôi trở thành một trong những người may mắn sở hữu trong tay gia tài ảnh phong phú về Đại tướng với khoảng 2. Điều đó chứng tỏ, Đại tướng là một người rất có văn hóa, không tạo ra khoảng cách giữa một vị tướng và những người xung quanh.
Do tôi quá ngưỡng mộ anh tài và đức độ của vị tướng huyền thoại này nên mỗi khi có dịp được gặp gỡ hay được gần ông, tôi đều nắm tác nghiệp thật nhanh lẹ và kín đáo để Đại tướng không cảm thấy khó chịu trước ống kính. Dòng người xếp hàng dài dằng dặc vào viếng Đại tướng tại nhà riêng đã chứng minh cho tấm lòng của bao người con Việt Nam hướng về vị tướng tài hoa của dân tộc.
Đang chán nản định quay về thì Đại tướng xuất hiện: “Hãy để cậu ấy vào”. Đi tới Điện Biên, Đại tướng bắt tay thật chặt từng mế dân tộc.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét