Thứ Hai, 14 tháng 10, 2013

Tiên phong Xâm nhập đường dây sinh viên rao bán mình trên mạng.

Nguyễn Minh

Xâm nhập đường dây sinh viên rao bán mình trên mạng

HCM), thu nhập rất khá. Ngoài Phụng ra, trong căn phòng trọ chưa đến 15 m² còn có thêm bốn, năm người cả nam lẫn nữ đang ngủ khò dưới nền nhà. Nhiều gái mai dâm gắn “mác” SV để nâng giá (ảnh minh họa). Sau hơn nửa giờ trang điểm, Phụng và một cô gái mang laptop kéo thầy ra quán cà phê để bắt đầu buổi học đầu tiên.

Để lừa khách hàng, đặc biệt là những trọc phú lắm tiền, có tính hay “thương nữ sinh viên nghèo vượt khó”, họ đã nghĩ ra chiêu trò này.

Tôi chưa kịp bắt tay chúc hạ thì Thanh tiết lộ: “Chuyện em dạy kèm thu nhập cao chưa quyến rũ bằng thông tin em chuẩn bị nói cho anh nghe đâu.

Nói rồi em kể thầy lớp em thầy tướng tá ra làm sao, khó hay dễ. Điều này vô tình làm cho hình ảnh của sinh viên mất đi sự tinh khiết. Học để gắn mác sinh viên  Là đồng hương và là bà con xa nên gia đình Thanh, một sinh viên năm 3 ngành công nghệ thông tin Trường ĐH Công nghiệp TP. Vừa thấy Thanh, một cô gái trẻ mặt còn đang ngái ngủ cất giọng: “Có phải anh là thầy do anh Thuận kêu đến không? Em tên là Phụng, học sinh mai sau của anh đây.

Anh có biết học sinh của em là ai không? Là gái mại dâm chính hiệu đấy”. Sau nhiều mai dong, rút cục tôi có trong tay bản danh sách đó đang lưu hành trong giới dân chơi.

Anh nào có nhu cầu san sớt với em thì can dự với em theo số điện thoại… hoặc mail… Em cần người nghiêm chỉnh, không được nhá máy’. Chỉ cần vào một số trang mạng cỡ, gõ vài từ kiểu như: sinh viên nữ cần tiền, gái cần tiền đóng học phí, sinh viên nghèo nuôi mẹ bệnh… lập tức sẽ nhận được rất nhiều kết quả.

Thật bất ngờ, sau đó em gọi điện thoại cho tôi và lộ nguyên hình là một gái mại dâm chuyên nghiệp.

Biết Thanh là sinh viên ngành công nghệ thông báo nên Thuận gợi ý thuê Thanh về làm gia sư cho mấy đứa em. Khác với những đối tượng đăng công khai trên mạng, những gái mại dâm mạo danh sinh viên có tên trong danh sách này hoạt động công khai hơn. Mỗi ngày dạy khoảng 2 tiếng đồng hồ, tuần ba buổi, thù lao mỗi tháng hơn 5 triệu đồng.

, Dáng người bậm bạp như Quyên mô tả. Phần nhiều họ chọn những địa chỉ gần các trường học đại học, cao đẳng để ở trọ với mục đích học hỏi phong cách sống của sinh viên. HCM giao cho tôi nhiệm vụ giám sát mọi động tĩnh của cậu để kịp thời báo cáo về gia đình. Biết điều đó nên họ không đòi hỏi cao, họ chỉ cần Thanh dạy cách vào những trang mạng tầng lớp trực tuyến, cách thức đăng ký trương mục, post thông tin, cách lần ra những trang web tươi mát… Trong những ngày làm thầy, Thuận phát hiện ra một điều, học viên của lớp không nhất định.

Sau một đôi câu làm quen, hôm sau em hẹn gặp tôi ở một quán cà phê trên đường Quang Trung.

Tìm hiểu thêm, chúng tôi được biết không chỉ có nhóm Thuận, nhiều nhóm ở các quận 5, 10, Bình Thạnh… cũng có cách làm hao hao.

Nỗi oan của sinh viên  Không khó lắm để có thông báo về gái mại dâm gắn mác sinh viên.

Phụng tự giới thiệu mình và người bạn hành nghề tiếp thị bia. Thanh cho biết cách đây hơn tháng, phê duyệt một người bạn đang trọ tại một con hẻm trên đường Nguyễn Hữu Tiến (quận Tân Phú), cậu quen được một thanh niên tên Thuận. Người cung cấp thông tin cho tôi thích thú nói là sinh viên để dễ “làm ăn” chứ sờ soạng điều là gái bán dâm chuyên nghiệp cả. Ở một trang lăng xê trực tuyến khác, một “sinh viên” tên Hồng thô thiển hơn: “Em 18 tuổi, sinh viên năm 1, vòng 1, 2, 3 điều tuyệt hảo

Xâm nhập đường dây sinh viên rao bán mình trên mạng

Chỉ cần nói đúng mật khẩu được ghi cẩn thận trong danh sách là đi ngay. Tỏ ra là một người biết chia sẻ, tôi hỏi em cặn kẻ về việc học. Thắc mắc tại sao em này rành chuyện học, chuyện thầy ở trường như lòng bàn tay, T. Được lên đây học là cả một vấn đề, vì thế giờ em phải tự bơi là chính”.

Em này không lộ liễu mà chỉ giới thiệu là người cần tâm tình lúc vui buồn. Được một người bạn giới thiệu, tôi lò mò vào một diễn đàn dành cho sinh viên công nghệ. Một người tên Lan tự xưng là sinh viên một trường đại học kể lể: “Em tên là Lan, sinh viên năm 3 khoa kế toán.

Cách đây vài hôm, chúng tôi lại gặp nhau. Vừa chạm mặt, Thanh khoe mới nhận được lời mời dạy kèm tin học gần khu công nghiệp Tân Bình (TP. Anh ngồi đợi tụi em đánh răng, rửa mặt cái đã…”. Đem thông báo trên hỏi một sinh viên học ở trường này thì được biết đúng là ở trường đó có ông thầy dạy tiếng Anh tên H. Đập vào mắt tôi làhàng loạt những lời chào mời đầy khiêu khích.

Theo chỉ dẫn của Thuận, 12 giờ trưa hôm sau, Thanh có mặt tại một phòng trọ trên đường Lê Trọng Tấn. Như để trên dưới sự thông cảm của thầy, Phụng thú thiệt trình độ học thức của những người trong nhóm chưa ai quá lớp 5 trường làng.

Phần đông thông báo này tập hợp ở những trang mạng từng lớp, lăng xê trực tuyến hoặc một số diễn đàn, câu lạc bộ làm quen của giới. Theo số điện thoại được đăng trên mạng, tôi giao thông với một em gái tên Quyên, sinh viên một trường đại học đang lưu trú ở Gò Vấp. Quê em ở Bến Tre, nhà nghèo, mẹ lại đang bệnh ung thư… cần tiền đóng học phí và nhà trọ. , Một tay chơi ở quận Tân Bình cười khẩy: “Có gì khó đâu, chỉ cần theo ai đó vào học một buổi là biết ngay chứ gì”.

Không chỉ dùng mác sinh viên trên mạng, những tay chăn dắt còn thành lập hẳn một danh sách lên đến hàng trăm gái mại dâm để tiếp thị mọi lúc, mọi nơi.

Chỉ mới ngủ với tình nhân một lần… Cần tiền đóng học phí gấp nên mới đi khách. Người bạn của Thanh cho biết Thuận là một đối tượng “có uy tín” tại khu vực này. Nhà khó khăn do ba mẹ có đông con. Đặc biệt, trong các buổi học, ngoài việc dạy chuyên môn là vi tính ra, họ hỏi rất nhiều về đời sống của sinh viên trường này trường nọ, giờ giấc nhập học, môn học… Thậm chí họ còn truy tên một số thầy dạy những môn tương đối phổ biến như Anh văn.

Mỗi buổi chỉ có hai người, song trong vòng một tuần lớp có hơn 10 học viên thay phiên nhau đến lớp. Thấy lạ, Thanh đem chuyện nhóm học trò này kể cho mấy người bạn nghe và được mấy người bạn cho biết nhóm này không phải là nhân viên tiếp thị gì cả, họ là gái bán dâm chuyên nghiệp hoạt động dưới trướng của Thuận.

Và đúng như em nói, buổi gặp hôm ấy em không đá động gì đến chuyện “mua bán”, tiền bạc gì cả.

Rất rành rẽ, Quyên bảo: “ E ở quê mới lên. Anh nào cần người tâm can thì can hệ với em qua số máy… nhanh lên bởi đủ tiền thì em sẽ không đi nữa”.

Để bắt kịp thời đại, công ty yêu cầu mỗi viên chức phải tự trang bị một ít hiểu biết về vi tính.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét