Thứ Sáu, 4 tháng 10, 2013

Công chứng phòng ngủ mua bán nhà đất đang bị lợi dụng.

Tận mắt nhìn thấy tấm “sổ đỏ” gốc, chị và người bán cùng chủ đất đứng tên trên giấy má dẫn nhau tới một phòng công chứng làm thủ tục mua bán

Công chứng mua bán nhà đất đang bị lợi dụng

Theo vị công chứng viên trên, ngoài trình độ hiểu biết luật pháp theo quy định, kỹ năng “soi” giấy má thì người làm mướn chứng còn phải dựa nhiều vào kinh nghiệm. Sự đen đủi ấy một phần do sự tắc trách của những người liên quan. Còn Nguyễn Văn Thước thì phải bồi thường tiền đối với người bán đất cho bị hại.

Theo đó, nếu là các bên mua bán tài sản tử tế thì ngoài các giấy má chứng minh về tài sản, họ còn có những động thái, mô tả rất đáng tin tức kèm theo.

Điều này đồng nghĩa với việc nghĩa vụ liên đới của phòng công chứng và công chứng viên trong các giao du mà họ tham dự. Ở phiên tòa ấy, chị Dung được xác định là người liên can nên tòa án đã tuyên buộc người bán đất phải hoàn 600 triệu đồng.

Tuy nhiên, nhóng về hoạt động công chứng các giao thiệp bất động sản, luật sư Hà cho rằng bây chừ có khá nhiều vụ án lường đảo về đất đai mà ở đó bị hại thường rơi vào hai trường hợp, “sổ đỏ” thật, đất thật, nhưng lại bị chủ sở hữu cùng lúc bán cho nhiều người và “sổ đỏ” giả, đất cũng “ảo”, song vẫn được phòng công chứng công nhận giao thiệp.

Khi cơ quan công an vào cuộc, chị mới đắng cay nhận ra mình đã bị dính vào một vụ lường đảo. Minh Long. Cũng theo trạng sư Hà, trường hợp công chứng viên tham gia chứng nhận giao dịch, song đó lại là những giao dịch phạm pháp, gian dối, lường đảo thì tùy theo chừng độ, tính chất sẽ bị xử lý theo quy định của pháp luật, có thể bị xử lý về hình sự theo các tội “Thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng”, “Cố ý làm trái” hoặc tội danh khác.

Mảnh đất chị mua vốn được gia đình Nguyễn Văn Thước (SN 1974, đã bị kết án 13 năm tù giam về tội lừa đảo) bán cho chị Vũ Thị Quyên ở phường Ngọc Thụy, quận Long Biên và đã được cấp “sổ đỏ” từ năm 2005.

Nói về hoạt động công chứng, luật sư Nguyễn Văn Hà (Đoàn trạng sư TP Hà Nội) khẳng định không phải ngẫu nhiên mà pháp luật buộc các giao tiếp về bất động sản, nhà đất hoặc những tài sản có giá trị lớn phải công chứng, bởi mục đích vô thượng của hoạt động công chứng là giám sát, ghi nhận các giao du của các bên đương sự. Thấy “cơ hội” đến, Thước tiếp bán phần diện tích đất của chị Quyên cho người thứ 3.

Chỉ khi nào giao tiếp không có sự gian dối, và các chủ thể dự đều có đầy đủ năng lực hành vi dân sự thì công chứng viên mới được phép chứng thực giao ước đó.

Thế nhưng cách đây chưa lâu, chị Dung “chết đứng” khi thấy mảnh đất của mình bị người khác xây nhà trên đó. Tiếp đến, chị còn được cơ quan chức năng cấp “sổ đỏ” trên phần diện tích đất đã mua. Về lý là như vậy, song chị Dung thở dài chán ngán: “Chẳng biết đến khi nào tôi mới đòi lại được tiền”. Khi các bên đồng ý thì ký tên, lăn tay vào hợp đồng và công chứng viên có lời chứng công nhận vào văn bản.

Điều lạ là trong các vụ án ấy, không phải phòng công chứng và công chứng viên nào cũng bị xử lý nghiêm trước pháp luật. Cụ thể đối với các hiệp đồng mua bán, chuyển nhượng về tài sản hoặc quyền về tài sản thì ngoài các cam đoan, cam kết của các bên đương sự thì bản thân phòng công chứng phải có bổn phận xác minh, xác định tính hợp pháp của đối tượng cũng như chủ thể giao dịch. Cuối năm 2010, chị Dung mua mảnh đất 43m2 ở phường Phúc Lợi, quận Long Biên với giá 600 triệu đồng.

Ảnh minh họa: PHÚ KHÁNH   Được vạ, má sưng   Mới đây, chị Lê Thị Dung (trú ở phường Phúc Lợi, quận Long Biên) đến dự phiên tòa xét xử vụ án “lừa đảo cướp đoạt tài sản” tại TAND TP Hà Nội trong tâm trạng cay đắng.

Ra tòa, người phụ nữ này chua chát: “Tôi mua bán rất ngay thẳng, thực hiện đầy đủ thủ tục công chứng và sang tay sổ đỏ, thế mà vẫn phải nhận sự thua thiệt này”. Về phía các cơ quan sở hữu, quản lý tài sản, trong đó có đất đai, nhà ở phải có bổn phận cung cấp đầy đủ thông tin cho phòng công chứng khi họ có yêu cầu. Sau hết là giao hợp đồng cho đương sự và thu phí công chứng.

Mọi thông tin về cội nguồn, tính hợp pháp của đối tượng đem ra mua bán đều phụ thuộc vào lời khai và cam đoan của đương sự. Đó có thể là mục đích, lý do mua bán tài sản; khả năng biểu thị hiện trạng tài sản; có địa chỉ trú ngụ rõ ràng hoặc các yếu tố khác đi kèm.

Chị tự trách mình là cẩu thả, vội vàng. Riêng về “thông lệ” mua bán quyền sử dụng đất đai, nhà ở, vị trưởng phòng công chứng vắn tắt, hai bên mang “sổ đỏ” cùng giấy tờ liên quan tới phòng công chứng để mô tả ý chí giao dịch. Tiếp đến, phòng công chứng thảo hợp đồng, rồi giao cho các đương sự đọc lại rà nội dung. Rồi người thứ 3 này lại bán cho chị Dung.

Sống chết mặc bay   Nói về hoạt động công chứng mua bán, chuyển nhượng đất đai, bất động sản, một trưởng văn phòng công chứng ở quận Long Biên cho rằng “công chứng chỉ mang tính thủ tục”, bởi theo lý giải của vị này, mặc dù Luật Công chứng cùng các văn bản hệ trọng đã quy định bổn phận của văn phòng công chứng và công chứng viên, nhưng trên thực tiễn chẳng mấy khi phòng công chứng tìm hiểu kỹ về tính hợp pháp của tài sản.

Thế nhưng do những người có nghĩa vụ “quên” không đối trừ phần đất gia đình Thước đã bán nên sau này, đối tượng khai mở di sản thừa kế và được cấp lại “sổ đỏ” mới gồm cả phần đất của chị Quyên.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét