Thứ Sáu, 4 tháng 10, 2013

Nhà cho năm chị em nhà chữ L gái.

Nhắc lại thời ấy, chị Hồng không quên những lần em Huệ bị giữ lại, chị đến vừa khóc vừa nài nỉ các chú bảo vệ thả em về

Nhà cho năm chị em gái

Thấy em vợ hòa nhập với cuộc sống mới quá vất vả, anh Sơn cầu thân: “Có thực sự cần phải đưa em sang không?”. Chị Hòa đón em Hoài xuống khu tập thể ĐH Sư phạm Vinh để chăm em và tiện việc học hành.

Số tiền dành được, chị gửi về để ba mẹ đóng tiền học cho các em, mua cặp, sách, áo ấm. Tốt nghiệp, chị lại “nhảy” sang Rumani kinh doanh hàng may mặc.

Dẫn giải “hai lứa”, chị chu đáo chuẩn bị từ Việt Nam nào bồ kết, nghệ, thuốc xông… những thứ cấp thiết cho bà đẻ. Bà luôn kiêu hãnh, thoả mãn vì không chỉ năm con gái đùm bọc, san sẻ cho nhau mà năm chàng rể và các cháu cũng gần gụi, hòa thuận. Đi sớm vừa lạnh cóng, vừa. Chị Hòa hiện là thạc sĩ Hóa, giảng viên Trường ĐH Vinh; chị Hồng là kế toán trưởng; chị Huyền là giám đốc công ty xuất nhập cảng ngành may mặc ở Rumani và chị Hoài là thạc sĩ Luật, làm cùng công ty với chị Huyền.

Vợ chồng chị Huyền sang chỉ một ngày sau khi chị Huệ sinh đứa con thứ hai. Thương từ khoai sắn thương đi…  Chị Minh Huệ là con gái giữa trong gia đình có năm con đều là gái: Hòa, Hồng, Huệ, Huyền, Hoài. Chị Huyền phụ giúp tiền học phí cho con gái chị Huệ du học. HCM nên định quay về nước. Học bổng mỗi tháng 90 rúp, chị Huệ chỉ tiêu 40 rúp, tự nấu ăn cho đỡ tốn kém, vừa học vừa đan nón len và đi làm thêm.

Chị Huệ quyết đoán: “Huyền rất có chí hướng kinh doanh, vợ chồng mình lại có điều kiện giúp. Chị Thanh Huyền, Minh Huệ (phải) cùng cháu ngoại của chị Minh Hòa   “Đem em bỏ… trời Tây”  Năm 2003, để coi ngó em gái và cháu bé mới chào đời, chị Võ Thị Minh Huệ (luật gia, hiện là chuyên viên tham mưu tâm lý của Công ty Tâm Lý Trẻ, Q.

Du học sinh ở Liên Xô cũng đi theo truyền thống “chị lớn lo cho em nhỏ” của gia đình.

Đại gia đình của chị Võ Thị Minh Huệ  Với người chị đã giang tay nâng đỡ mình, Huyền luôn tìm dịp đền đáp. Hai tháng rưỡi, chị em cùng sớt chia niềm vui lẫn nỗi nhọc nhằn “làm mẹ”. Mẹ chị Huệ năm nay đã 76 tuổi. Chị Hồng lo cho Huyền vì ở Nam Đàn với ba mẹ trường xa và phải qua sông hiểm nguy, nhất là mùa nước lũ. Hai vợ chồng chị Huệ phải cải tạo nhà cầu thành phòng riêng cho vợ chồng chị Huyền.

Chị Huệ nhanh tay lẹ chân đi mót khoai sắn được nhiều nhất và cũng giữ “kỷ lục” của xóm về số lần bị cảnh cáo trên loa phóng thanh hợp tác xã. Mình đã đưa em sang thì phải lo chu toàn, không thể đem em bỏ… trời Tây được. Từ ngày đón em sang, căn hộ 50m2 trở thành chật chội

Nhà cho năm chị em gái

“Trước ngã rẽ này, người đầu tiên tôi nghĩ đến là Huyền. Bình Thạnh) đã phải gác lại mọi việc, giao hai con nhỏ cho chồng trông. Chị Huyền sang mới hai năm, thì năm 2001, đùng một cái, anh Sơn có thời cơ làm việc khá tốt ở TP. Không đủ gạo, cả nhà thường phải ăn độn khoai sắn, bã đậu phộng (thứ được “đặc cách” từ thức ăn của heo). Trước lúc ra trường bay về lại quê nhà, chị dặn dò đủ điều, em thì cứ sụt sùi, bịn rịn.

Cá tép đem về, thứ phơi khô để dành mùa mưa, thứ mẹ kho mặn quéo để ăn được lâu. Ngẫm lại, chị Huệ cho rằng: “Nếu chị em không giúp nhau, tạo cho nhau những nấc thang để vượt lên thì ba mẹ không tài nào lo nổi cho các con ăn học đến nơi đến chốn, cứ phải luẩn quẩn với vòng quay nghèo khó”.

Em vẫn còn lạ lẫm, biết sống và làm ăn thế nào? Em cũng rất sốc khi biết tin sắp bị chị “bỏ”. Đồng lòng cùng vợ, anh Sơn dốc sức lo nơi ăn chốn ở, công việc làm ăn cho hai vợ chồng Huyền. Chị Hòa, Hồng phúc hậu, nhát gan, ba - người đàn ông độc nhất vô nhị trong nhà - lại đi làm xa nên chị Huệ có lúc phải rắn như con trai để không bị bắt nạt.

Anh Sơn, chồng chị Huệ, tong tả vừa chăm nom vợ con non ngày tháng vừa lo cho em. Hành trình đến với kiến thức của mấy chị em có nhẽ cũng không trót lọt nếu thiếu vắng vai trò nâng đỡ của chị em dành cho nhau. Lúc đó, ở Nghệ An cuộc sống và công việc còn khó khăn, nên khi em gái Võ Thanh Huyền tốt nghiệp Khoa Lý, Trường ĐH Vinh, rồi lấy chồng, chị Huệ đã gợi ý em theo chị sang Rumani làm ăn.

Dù chị Huệ không mở lời, chị Huyền vẫn “đánh hơi” biết được. Nhưng giờ nghĩ lại, nhờ mình buông tay để em tự bơi, em mới sớm cứng cáp, giỏi giang” - chị Huệ nói. Muốn nâng gia đình thì phải nâng cả nền chứ không phải cứ gửi tiền về cho”.

Thời bao cấp, đồng lương của ba mẹ ở nông trường chè, trại chăn nuôi huyện không đủ lo cho các con nên các chị em phải “lăn đi” tìm cái ăn. TÔ DIỆU HIỀN   Kỳ tới: Dắt nhau vào đời. Sợ ma vì các con mương, ruộng lúa gần với nghĩa địa nhưng đi trễ thì không giành được chỗ tốt. Năm 1984 đậu vào Trường ĐH Vinh với điểm số cao, chị Minh Huệ được nhận học bổng du học (ngành luật) tại Liên Xô (cũ).

Năm 2008, chị Huệ gặp một phen chới với do người hùn kinh doanh bất động sản đột ngột rút vốn (số tiền lên đến bạc tỷ). 3g sáng, mấy chị em thức dậy đi cất rớ bắt tép.

Không sẵn tiền, chị Huyền phải day trở đủ cách để tăng viện.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét